Anh Trần Thành, người đi giao món hàng có giá trị 375.000 đồng (khoảng 15 đô la Mỹ) cho công ty. Tiền công giao món hàng đó là 4.000 đồng (khoảng 16 xu Mỹ)
Khoảng 11 giờ ngày 17/1, anh Thành shipper đến nhà bà Trần Thanh Thảo giao hàng nhưng bà đi vắng. Người nhà nhận thay. Anh gọi bà Thảo chuyển khoản để công ty hoàn tất đơn giao hàng. Vì lý do gì đó bà Thảo không làm. Anh Thành hối thúc rồi lời qua tiếng lại. Công ty bán hàng cũng trực tiếp giải thích với bà Thảo nhưng 10 tiếng đồng hồ vẫn không xong. Trong thời gian đó anh Thành có nhậu và cùng vợ lo làm thịt gà tại nhà để kịp giao cho khách đặt trước vì cận Tết. Đến 11 giờ đêm có phone gọi, anh quay lại nhà bà Thảo, lại cãi với người nhà của bà. Một lúc sau bà Thảo về cùng hai người thân, trực tiếp cự cãi nhau. Thấy vậy hai người thân (cũng có bia rượu) nhào vô đánh anh Thành, rồi gọi người thứ ba về, dùng cả nón bảo hiểm cùng nhau đánh, “đa số vào vùng đầu của anh Thành”.
Anh shipper tơi tả về nhà cho biết mình bị đánh, lên giường nằm đến 00:30 phút ngày 18/1 thì chết.
Vấn đề chính của cuộc cãi là anh Thành sẽ bị công ty phạt 500.000 đồng theo điều lệ công ty, vì bị bà Thảo ghi điểm xấu (đánh giá một sao). Điều mà chính công ty đã giải thích với bà trước đó.
Thử đặt mình vào trường hợp anh Thành shipper: Giao một món hàng với tiền công 4.000 đồng sau 10 tiếng đồng hồ vẫn không được bà Thảo giải quyết lại còn bị công ty phạt 500.000 ngàn đồng!
Ở đây chỉ nói về quyền lợi và công sức của shipper, chưa bàn đến vấn đề shipper với luật riêng của công ty. Công ty có đăng ký hợp pháp, có vi phạm luật lao động hay không là chuyện khác.
….
Báo chí tường thuật không mấy khác nhau về nội vụ và gia cảnh anh Thành shipper. Nghèo đến “rớt mùng tơi” lại bị đánh chết vào những ngày bận rộn kiếm ăn nhứt trong năm nên dư luận phản ứng khá mạnh.
Vấn đề là, ba nghi can đánh chết anh Thành, hoàn toàn không phải vì căm thù hay chủ mưu. Họ đánh chỉ là phản ứng nóng giận mất kiểm soát, nhất thời, để bảo vệ bà Thảo bị xúc phạm mà không hề nghĩ gì xa hơn. Nói khác đi, đánh rồi chết xảy ra không phải cố tình (!)
Phần chắc họ không phải là giang hồ đường phố. Cũng không phải là an ninh của chế độ. Vì, nếu là an ninh, họ đã được dạy cách đánh mà không để lại dấu vết, nói gì đánh đến chết. Trường hợp an ninh đánh chị Phạm Đoan Trang nhiều lần (hiện chị Trang đang bị tù với bản án 9 năm vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước) đến độ tàn tật chỉ là một ví dụ rất nhỏ!
Đánh có chủ mưu trả thù mang tính cá nhân, đương nhiên là tội nặng. Nhưng đánh không có chủ mưu, không phải để trả thù mà gây chết người là nan đề nghiêm trọng của xã hội.
Mọi người đều biết xã hội Việt Nam hiện tại là một xã hội hung dữ. Mạnh được, yếu thua, đánh nhau, giết nhau trở thành chuyện bình thường đôi khi chẳng vì lý do gì đáng gọi là “nguyên nhân”.
Va quẹt xe trên đường, ghét nhau vì một câu nói, giành hát karaoke hay vì một cái nhìn khó ưa… đưa đến đánh, giết nhau. Đặc biệt ngay tại môi trường giáo dục thầy cô đánh học trò, học trò đánh thầy cô, học sinh đánh nhau xé áo quần, phát tán videos không còn là chuyện lạ.
Có hơn trăm nghi can bị chết ngay tại đồn công an khi mới bị bắt. Người thì chết vì “dùng dao rọc giấy tự cắt cổ”, người thì “dùng dây điện thoại để bàn thắt cổ”, đã thế có người còn “viết thư cảm ơn công an đối xử tốt nhưng tự tử vì ân hận”… Vụ 6 sĩ quan công an trói nghi can Lê Thanh Kiều vô ghế rồi cùng nhau đánh đến chết ở Phú Yên năm 2014 được xử quá nhẹ, là ly nước tràn. Bị phản ứng dữ dội, chủ tịch nước phải can thiệp, là tiêu biểu việc công an dùng bạo lực.
Công an là người thực thi pháp luật, tòa án là nơi xét xử mà như thế thì xã hội không tràn lan bạo lực mới là chuyện lạ.
Con người sống trong xã hội giống như sinh vật sống trong nước. Khi nước bị ô nhiễm thì đương nhiên sinh vật sống trong đó không thể nào thoát khỏi được.
20 năm nội chiến người phía Bắc có “văn hóa chửi”, “văn hóa chỉ điểm”. Rình mò, nịnh bợ, báo cáo để lập công là thứ văn hóa truyền thống XHCN! Vì thế không ai tin ai. Nghi ngờ đưa đến ganh ghét. Điểm chính là chương trình giáo dục cổ vũ sự căm thù để khích lệ lòng yêu nước, đưa người vô Nam đánh “Mỹ Ngụy”.
Trong khi đó phía Nam lại hình thành được một nếp sống văn minh. Lấy nhân bản và khai phóng làm trọng tâm giáo dục. Dù trong chiến tranh con người vẫn cư xử với nhau tử tế. Tử tế với cả tù binh phía Bắc, với người hồi chánh. Trọng năm chữ Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí và Tín. Sống nhân ái, hiền hòa.
50 năm sau, từ 30/ 4/ 1975, nền văn hóa văn minh mới chớm nở ở miền Nam bị giẫy chết. Tròn nửa thế kỷ qua nền “văn hóa XHCN” vẫn hừng hực căm thù và bạo lực thống trị cả nước.
…
Ba người đánh chết shipper nghèo “rớt mùng tơi” trong những ngày kiếm sống cuối năm có thể sẽ bị những bản án không nhẹ. Nhưng liệu có bản án nào dành cho một chế độ tàn độc biến người Việt Nam thành man rợ, hung dữ như hiện tại hay không?
(24/1/2025)
Đọc bài liên quan: Phạm Lan Phương: Bốn ngàn đồng và 500 ngàn đồng
Một xả hôi muốn phát triển bền vững,trước tiên phải xây dưng “con người”. Một cái bãng “Stop” ở đầu dường,xe nào đến đó phải dừng lai! Muốn đươc như vậy giáo dục con người phải có trước.Có khi phải mất cả “trăm năm” mới hoàn thiên đươc con người về nhân thức. Tất cả luật lê đặt ra ,sau khi sư giáo dục đả hoàn thành !Không thể nào “luât lê” có trước mà giáo dục đi sau cả.! Xây một biêt thư rất dễ ,một vài tháng-một vài năm là xong .Nhưng đào tạo con người ở trong biệt thư đó ,có khi phải mất nhiều thế hê! Ở Mỹ mua on line ,có khi người chuyển hàng k cần găp người nhân.Món hàng để trước cửa nhà ,có khi hàng tuần không mất! Như thế,đủ hiểu rằng ,một khi “giáo dục ” đả hoàn thành,thì sư an toàn của xả hôi sẽ đươc thiết lâp. Chưa có giao dục ,thì chưa nói đến bất cứ điều gì cho Xả hôi ,ngoài viêc “tư sướng” ,tào lao -xí đế…mà thôi !!
Thế nào là mua trên mang?? Đây là cach mua bán “on line”. Chính nhờ “sư mua bán nầy” ,một phần nào khỏi trở ngai giao thông! Nhưng chỉ ở những xả hôi ,mà tư -cach-pháp -nhân người mua-lẩn người bán(chưa nói đế chất lương hàng hóa)phải đươc hê thống(system) kiểm soát chặt chẻ.Có thế mới bảo đảm dươc sư công bằng và văn minh cho xả hôi. Không phải thầy người ta có là mình có,là cho là mình phát triển?? Tôi có chiếc xe từ đồng lương ,khác với tôi có chiếc xe từ “trúng manh”??Hai vấn đề khác nhau xa ,về đinh hình cho môt xả hôi .Không phải ,chỉ treo lế cái bảng :”đoan đường nầy kiểm soát bằng camera” là người ta sợ , .Trong lúc xe và người ,chư quản lý hết ,thì làm sao truy tìm kẻ vi phạm ?? Củng có xe ,đăt ở vê đường để cho khách thuê ?? ai thuê?? nhưng người trong nước biết rỏ hơn ai hết. Sư viêc đáng tiếc xẩy ra hôm nay .là hê luân của một xả hôi “Mặt hoa -da phấn”. Con tac kè muốn biến thành kỳ nhông ???
Điểm nghẽn là mắc … ĐỊC mà địc hổng được, khi địc được thì gọi là té … ĐỊC !!!
VC bị Trump khớp mỏ !!!
TT Trum ra lệnh dừng tất cả các loại viện trợ cho nhiều nước chuyên ăn xin trong đó có VC. Ở đời không có cái gì tức giận cho bằng khi miếng mồi ngon sắp dzô tới họng thì bị lấy lại. Mít đặc VC tức té ĐỊC, giận tím … CỦ lun nha !!! Ha ha ha !!!
Giết người vô tội cũng bị ở tù nhưng dám giết, còn giết đảng viên công an thì không dám giết là thế nào? Có nhẽ “điểm nghẹn” chính là nơi ấy !
Giết người đâu chỉ cần đến súng.
Không biết có nên liệt “mũ bảo hiểm” vào danh sách vũ khí nguy hiểm không?…chứ ở nước CHXHCHVN ngày nay, người ta hay dùng “mũ bảo hiểm” … để giết nhau mà không cần đến súng (phải có giấy phép) như ở Mỹ.